Tình người Sàigòn đẹp lắm!

Tình người Sàigòn đẹp lắm!

Thư của Nhóm Thiên Triệu Toronto gởi các ân nhân giúp đại dịch ở Việt Nam

Các anh chị mến,

Chúng tôi xin lỗi nếu làm cho inbox của anh chị thêm nhiều e-mail, nhưng chúng tôi không thể không chia sẻ chút tin tức vui buồn. E-mail này không nhằm kêu gọi anh chị đóng góp, nhưng để chia sẻ nối kết với nhau trong những ngày từ bên này nhìn về bên kia mà buồn lo!

Tình người Sàigòn đẹp lắm!
Những phần cơm từ thiện chuẩn bị gởi đi trên đường Đinh Tiên Hoàng

1- Tu đoàn anh em bác ái Chúa Kito Tôi tớ ở Phan Thiết đã ghi tên nhóm chúng ta vào danh sách ân nhân số 106 của họ

Hôm nay cha Thành viết chuyện này, đọc rất thương tâm, những ai sợ buồn, sợ khóc thì bỏ qua nhé.

Lỗi hẹn

Hôm nay ngày 5 tháng 8, tôi bị “lỗi hẹn” với một người mà buồn lắm, rất buồn … trưa không muốn ăn, không ngủ trưa, giờ này còn buồn, định tối mới viết trang “Nhật Ký”, nhưng không cầm lòng được nên đành viết luôn ít dòng, để có ai gặp người này dọc đường Quốc lộ 1A hướng về Nam Định xin báo gấp cho con một chút… nếu con đăng tin này mà biệt tăm tin tức, thì cuộc đời con “lỗi hẹn”, quý thầy trực “lỗi hẹn” và nỗi buồn này rồi sẽ kéo dài đến bao lâu…

Chuyện là thế này: Một anh đi bộ từ Long An về tới “Trạm Dừng Chân 0 Đồng” lúc 11g trưa, anh đã đi 2 ngày rồi mới tới đây, quê anh ở Nam Định, trời nóng thế này, quảng đường gần 2,000 cây số biết khi khi nào anh mới về tới nhà? Ai cho anh quá giang để về lúc này, tiền còn không? Có ai tiếp đón trạm dừng chân tiếp theo trên đường? Giờ này anh đi tới đâu rồi? Ai biết Alo, Alo, Alo gấp cho con chút nhé. Cha Thành Đt: 090 490 8161.

Mặc dù sáng nay thầy đã tiếp đón rất chu đáo, nhưng khi đi ra ngoài vội quá, con lại quên bỏ lại một ít tiền để khi gặp những hoàn cảnh khó khăn đặc biệt thế này, giúp anh đi đường và tìm một giải pháp tốt hơn.

Một người tới với “Trạm Dừng Chân Tu Đoàn Bác Ái Chúa KiTô Tôi Tớ” chúng con mà không được đón tiếp chu đáo sẽ là một lần chúng con “lỗi hẹn”, nó sẽ mãi dư âm và day dứt khôn nguôi.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Thành

2- Một đoạn thư của sơ Lan, Tu viện Mến Thánh Giá Hướng Phương, Quảng Bình nuôi trẻ khuyết tật

Trong số 100 triệu chúng ta gửi, sơ trích ra 27 triệu mua thức phẩm cho các người nghèo quanh vùng.

“Ngoài việc lo cho các cháu tại Mái Ấm, chúng con không cầm lòng trước sự nghèo đói của 65 hộ gia đình, họ sống gần cộng đoàn chúng con, chúng con đã trích 27.000.000vnđ mua gạo, mì gói như là món quà ân tình mà Quý Ân Nhân gửi đến họ, có người sau khi nhận quà đã khóc và nói, lúc khó khăn nhất tưởng như không còn ai nhớ đến, vậy mà Chúa vẫn thương và gửi ân nhân đến giúp ‘một miếng khi nói bằng một gói khi no’, ước mong trong tương lai những gia đình nghèo này tiếp tục nhận được sự giúp đỡ.

3- Cha Tân, dòng Phanxicô, Mái Ấm Ân Phúc, Cần Thơ (chúng tôi đã giúp 30 triệu). Cha viết:

“Chăm sóc và nuôi dưỡng 50 bệnh nhân tâm thần nội trú, đa số các bệnh nhân đến từ các gia đình nghèo khó, hoặc trong gia đình có 2 – 3 người bị bệnh tâm thần, hoặc vô gia cư… Đa số bệnh nhân không còn ý thức gì, không tự chăm sóc được, khi lên cơn thì đánh đập chửi bới, anh em tu sĩ chúng tôi cũng thường bị ăn những cú đấm đá bất chợt…”.

… Tôi đã chứng kiến và được biết rất nhiều người nghèo và công nhân không đi làm được, thêm vào đó họ đang sống trong khu vực phong tỏa, thiếu lương thực, bệnh tật không đến được bệnh viện vì bệnh viện quá tải, có người phải chết tại nhà trọ mà không kịp đi hỏa táng, các nhà hỏa táng gần như quá tải, người chết phải chờ đợi để được hỏa táng. Có một cửa hàng bán quan tài trước đây họ sẵn sàng giúp áo quan cho người nghèo nhưng lúc này xin thì họ trả lời trong nước mắt rằng: “Chúng con không còn cái nào”.

Cha kể qua điện thoại:

Các anh em tâm thần này sáng sớm trét phân đầy nhà, các tu sĩ phải chùi nhà ngày 4 lần dùng thuốc tẩy, thuốc thơm cho bay mùi, họ đánh các tu sĩ nhiều lần, nhưng “chúng con làm là vì lòng yêu thương, nếu mình bực ghét họ thì mình ‘điên’ hơn họ rồi!”

Saigon 13 triệu dân, các nơi thu gom rau củ gửi về giúp, nhưng giờ miền Nam bị phong tỏa, Cần Thơ bắt đầu thiếu thực phẩm!

Cha Tân cho biết, cha Quang, bạn học cùng dòng, ở Quận 9 Saigon điện thoại xin cha Tân giúp tiền mua gạo và xăng cho các shipper. Khi xe tải đổ rau củ xuống, phân chia xong thì nhờ anh em shipper thiện nguyện phân phối, các người này cũng không có việc làm, các cha cần tiền mua xăng và cho họ ăn. Cha Tân cũng thiếu thốn, và cha đã giới thiệu nhóm chúng ta cho cha bạn.

4- Cha Quang mới gửi thư sau:

Thực sự con cũng ngại khi viết thư để xin hỗ trợ việc thiện nguyện chúng con đang làm, nhưng vì hoàn cảnh của các anh chị em đang sống tại khu vực Quận 9 và Thủ Đức gặp nhiều khó khăn, đặc biệt là những người nghèo, anh chị em công nhân, những người làm thuê hoặc các bạn sinh viên đang sống gần nhà dòng, nên con viết thư này đến cô và ân nhân, nếu có thể được xin hỗ trợ chúng con một ít để giúp đỡ anh chị em đang gặp khó khăn. Nếu có thể được xin cô giúp cho bà con một ít trong lúc gặp khó khăn, còn nếu không được thì cũng không sao ạ.

Thương quá, cha vừa xin vừa an ủi chúng ta “không có cũng không sao!”.

Chúng tôi phân chia dè sẽn nên vẫn còn một ít tiền để giúp cha Quang.

Và cuối cùng, để cho “có hậu”, xin mời anh chị đọc chuyện vui cho ấm lòng.

5- Chuyện vui: Tác giả là võ sư, nhà báo dân vùng Ông Tạ, Saigon.

Facebook Cù Mai Công: https://www.facebook.com/he.via.54

Sàigòn của chúng ta đẹp ngời cả trong lúc Covid thắt ngặt

Không biết bao nhiêu lần người Sài Gòn cứu trợ, cưu mang nạn nhân chiến cuộc, đồng bào lũ lụt, thiên tai, nhân tai miền Trung, miền Bắc, miền Tây.

Tình người Sàigòn đẹp lắm!
Linh mục phó xứ Tân Sa Châu – Ông Tạ đẩy xe rau gửi bà con trong xứ

Những tháng ngày bình thường không Covid, người Sài Gòn cũng hào phóng mở lòng với bao số phận bà con mình ngay trên đất Sài Gòn. Nhiều đến mức việc này đã trở nên quen thuộc, quá bình thường với mọi người: từ hàng chục, hàng trăm ngàn phần ăn 2.000 đồng của hệ thống quán Nụ Cười, Vui Vẻ… cho đến vô số bạn trẻ đêm nào cũng đi lòng vòng trên mọi nẻo đường thành phố để trao cơm hộp, mì xào, bánh mì thịt, bánh mì sandwich…

Những ngày này, rất nhiều tình cảm, quà bánh bạn bè khắp nơi gởi cho Sài Gòn. Sài Gòn vốn tình nghĩa nên chắc chắn sẽ không quên. Nhưng như bao thế kỷ nay, trong khó khăn, người Sài Gòn không ỷ lại mà ngay lập tức vận hành cỗ máy bác ái – sẻ chia khổng lồ của mình, theo cách Sài Gòn của mình.

Và có lẽ lần đầu tiên chính người Sài Gòn trải nghiệm cỗ máy nhân bản của mình khổng lồ, vĩ đại ra sao khi nó vận hành sống động suốt hơn hai tháng nay, không chần chừ, không mệt mỏi…

Đâu đâu cũng cơm nhân ái, thịt nghĩa tình, rau chia sẻ… Tôi tin hôm nay và sau này không ai có thể thống kê được có bao nhiêu tấm lòng mở tình ra với chính đồng bào Sài Gòn của mình những ngày này. Không một đường phố, hẻm hóc, chung cư… nào của Sài Gòn không tìm thấy những “miếng khi đói bằng gói khi no” thời Covid.

Cỗ máy khổng lồ của bao trái tim nhân bản ấy vận hành ngay lập tức từ những con hẻm, khu vực bị phong tỏa đầu tiên. Hẻm Tư Lì/An Tôn xứ Nghĩa Hòa – Ông Tạ vừa giăng dây, bà con trong hẻm đã nhận mỗi nhà một bao quà của giáo xứ gồm dầu ăn, nước mắm… và một con gà làm sẵn. Xứ Tân Sa Châu – Ông Tạ mở ngay ATM lướt ống. Tuôn ra từ đó là cơm gạo, bánh mì… Cha phó đẩy xe rau đến từng nhà bà con gởi tặng, lương cũng như giáo.

Cha xứ Mẫu Tâm ngay từ ngày thành phố thi hành chỉ thị 15 tới nay còn tất bật, vất vả hơn những ngày không Covid. Thay bộ áo lễ nghiêm trang, cha mặc áo thun, quần đùi… ra phát hàng chục ngàn phần ăn, phần quà cho mọi người, đổi món liên tục để bà con bớt ngán. Khi các ni sư chùa Thích Ca trên đường Lê Văn Sỹ thiếu rau, anh Vinh, một giáo dân được “lệnh” nhà xứ đưa rau tới ngay. Anh cung kính, để quà trước chùa, đứng xa xa theo đúng yêu cầu chống dịch và “đảnh lễ” với các ni sư lấy rau: “Các sư mạnh khỏe. Con chào sư cô con về” – dù anh còn lớn tuổi hơn các vị ni sư mà anh trầm trồ: “Gương mặt các sư cô thật là thánh thiện”…

Tình người Sàigòn đẹp lắm!
Cha chánh xứ Mẫu Tâm khu Lăng Cha Cả không kịp ăn mặc tươm tất khi bà con đã đến chờ trước sân

Các vị sư thầy Tổ đình Vĩnh Nghiêm áo nâu sòng bày bàn ngoài đường cung kính trao quà cho bất cứ ai cần trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Các sư thầy Tường Nguyên thiền tự trong một hẻm nhỏ quận 4, chùa nhỏ Khuông Việt – Tân Bình… suốt ngày đêm lo hàng vạn phần cơm chay cho bà con lẫn anh em chống dịch, bất kể lương giáo… Mở hộp, từng phần cơm Tường Nguyên thiền tự hiện ra, đẹp đẽ như cơm nhà hàng. Từ ba giờ sáng đến tận 23 giờ khuya, bếp ăn từ thiện của Tường Nguyên thiền tự ở quận 4 tất bật những tấm lòng từ bi như vậy…

Tình người Sàigòn đẹp lắm!
Các phần ăn phát tâm được chuẩn bị tỉ mỉ, đẹp mắt của sư thầy, Phật tử Tường Nguyên thiền tự – quận 4

Năn nỉ xin nhận

Thay thảy tấm lòng Sài Gòn như đợi dịp để mở ra, từ một nhà ven đường bày một cái bàn nho nhỏ xếp một chục, hai chục hộp cơm đến nhà hàng sang trọng Bò Lế Rô đầu đường Cao Thắng – quận 3, mỗi phần ăn như một công trình bày biện các món đẹp lộng lẫy như bán cho khách VIP. Ngó phát thèm, đến mức có bà cụ lượm rác đừng ngoài không dám vô: “Cái này phải cho không vậy tụi con!”. Mấy cô ăn mặc lịch sự như tiên chạy ra đưa cho bà một phần: “Ngoại lấy một phần nha ngoại”.

Một người cha, anh Đinh Hiền chở con đi dọc đường Hoàng Sa gởi quà, dạy con đưa quà phải khoanh tay lễ phép. Và lòng anh rộn hạnh phúc khi thấy con mình, “thằng bé biết cúi đầu khi trao quà cho người già”. Một nhà dân gởi quà như năn nỉ người nhận: “Kính mời quý ông bà, anh chị xa quê – bán vé số – khuyết tật nhận phần cơm mang về của tấm lòng chúng con”.

Của cho không bằng cách cho. Bà con nhận quà có thể nghèo bạc nghèo tiền nhưng chắc chắn không nghèo lòng tự trọng. Người Sài Gòn kính trọng cả những ai yếu thế, khó khăn. “Sông có khúc, người có lúc”.

Một buổi sáng giữa tháng 7-2021, tôi nghe được lời “năn nỉ” của một chị “đứng quầy” cơm từ thiện chia sẻ khó khăn thời Covid với một chị lượm ve chai dáng khắc khổ trên đường Cách Mạng Tháng Tám: “Chị ráng lấy về ăn, mai ghé tiếp ủng hộ em nha”. Chả là món thịt ram chị làm hôm nay bỏ vô từng hộp cơm để trên chiếc bàn lúp xúp bên vỉa hè, “có vẻ hơi mặn nha chị” – một anh chạy Grab tuổi đôi mươi ăn xong góp ý.

“Má thấy chưa, con nói mặn mà!” – Đứa con gái khoảng 10 tuổi phụng phịu nói nho nhỏ với mẹ. Bà mẹ trẻ, khoảng chừng 30 tuổi, cười méo mó: “Ờ, để má rút kinh nghiệm”; rồi quay sang nói với chị lượm ve chai: “Thịt ram hơi mặn, chị ráng lấy về ăn, mai em hứa đổi món ngon hơn đó nha chị”.

Tình người Sàigòn đẹp lắm!
Bé trai hai tay lễ phép trao quà trên đường Hoàng Sa

Nghe dễ thương gì đâu, như chị em một nhà!

Rồi hàng vạn, hàng chục vạn bịch rau, phần quà người Sài Gòn gởi cho bạn bè, người quen… mình những ngày này. Nhà nào có đủ, họ lễ phép xin không nhận khi quà bánh, rau trái ngày nào cũng gõ cửa trao.

Hơn hai tháng nay, không ai có thể tính nổi triệu triệu chia sẻ như vậy từ hàng vạn gia đình, cửa hàng, nhà thờ, ngôi chùa… chia sẻ cho đồng bào mình, bất kể Bắc – Trung – Nam.

Chia sẻ đến khi nào? Chị chủ một quầy từ thiện gần cầu Ông Tạ cười nói nửa đùa nửa thiệt: “Khi nào hết tiền thì thôi”.

Dịch Covid-19 ở Sài Gòn vẫn trong cao điểm. Cỗ máy chia sẻ có từ hơn ba trăm năm ấy vẫn vận hành liên tục, dù có nhà hàng đã bị phạt mấy chục triệu khi trao cơm từ thiện vô tình vi phạm quy định giãn cách; dù quán Nụ Cười đã mấy lần bị phường nhắc nhở: “Không được tập trung quá hai người” (!)… Có cô gái đã ra đi vì nhiễm Covid khi phát quà không mệt mỏi cho bà con mình…

Không chỉ tôi, có lẽ ngay trong những ngày Sài Gòn bị Covid tơi tả này, ai cũng cảm thấy ngòi bút mình bất lực trước thực tế đẹp đẽ vô ngần này.

Sài Gòn của tôi, của chúng ta, của cả nước đẹp ngời ngời nét nhân bản cả trong lúc khó khăn, thắt ngặt như vậy.

Nguyễn Thị Nga, Trần Vinh, Nhóm Thiên Triệu Toronto, Canada

<