Bài thơ : Phong Tỏa (trong nạn dịch Covid 19)

Phong tỏa (Dịch từ bài thơ Lockdown của Linh mục Richard Hendrick người IreLand)

Có sợ hãi đấy.
Có cách ly đấy.
Có hốt hoảng tích trữ đấy.
Có nhiễm bệnh đấy.
Thậm chí, có tử vong đấy.
Nhưng,
nghe nói ở Vũ Hán, sau nhiều năm sống trong tiếng ồn,
nay lại được nghe tiếng chim ca,
sau mấy tuần yên ả,
bầu trời giờ đây chẳng còn khói đen dày đặc,
nhưng xanh và trong.
Nghe nói trên những con phố của Assisi,
người ta hát cho nhau nghe,
hát vang qua những quảng trường vắng bóng người,
và người ta cứ để cửa sổ nhà mình luôn mở,
để những ai phải sống lẻ loi
nghe được âm thanh của những gia đình xung quanh.
Nghe nói một khách sạn ở miền tây Ireland
đang tặng và chuyển đồ ăn miễn phí
cho những ai không thể ra khỏi nhà.
Hôm nay, một chị phụ nữ tôi quen biết
đang bận phát cho bà con lối xóm tờ rơi,
trên có ghi số điện thoại của chị,
để người già có thể gọi ai đó khi cần.
Cũng hôm nay,
các nhà thờ và hội đường, đền thờ và chùa chiền
đang sửa soạn chỗ cư ngụ cho những người vô gia cư, bệnh tật, kiệt sức.
Khắp thế giới, người ta đang sống chậm lại và trầm tư.
Khắp thế giới, người ta đang nhìn người láng giềng bằng ánh mắt mới.
Khắp thế giới, người ta đang bừng tỉnh trước một thực tại mới.
Họ biết mình thực sự mạnh đến đâu,
biết mình thực sự bất lực đến cỡ nào,
và biết đâu là điều thực sự quan trọng,
để rồi sống yêu thương.
Vậy chúng ta hãy cầu nguyện và nhớ rằng
Có sợ hãi đấy
nhưng không cần phải hận thù.
Có cách ly đấy
nhưng không cần phải khép mình cô độc.
Có hốt hoảng tích trữ đấy
nhưng không cần phải bần tiện.
Có nhiễm bệnh đấy
nhưng không cần phải mang một tâm hồn bệnh tật.
Thậm chí có tử vong đấy,
Nhưng lúc nào tình yêu cũng được tái sinh.
Hãy tỉnh thức để lựa chọn xem giờ đây bạn phải sống thế nào.
Hôm nay, hãy hít thở đi.
Và hãy lắng nghe mà xem,
đằng sau những ồn ào vì hoảng loạn của bạn,
chim lại đang hót,
bầu trời trong xanh,
mùa xuân đang đến,
và chúng ta luôn được bao bọc bởi Tình Yêu.
Hãy mở những cửa sổ của tâm hồn bạn,
và dẫu lúc này bạn không thể
tiếp xúc với ai qua quảng trường vắng bóng người,
nhưng cứ hát lên nhé.

(Richard Hendrick)