Lời Chúa ngày 22-11-2020 – Chúa Nhật 34 Thường niên

Làm cho chính Ta vậy (22.11.2020 – Chúa Nhật 34 TN, Năm A: Lễ Chúa Kitô Vua vũ trụ)
Lời Chúa: Mt 25, 31-46

Lịch Công Giáo Năm 2021

Hôm ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi Con Người đến trong vinh quang của Người, có tất cả các thiên sứ theo hầu, bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê. Người sẽ cho chiên đứng bên phải Người, còn dê ở bên trái.

Bấy giờ Ðức Vua sẽ phán cùng những người ở bên phải rằng: “Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đã đến thăm”.

Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao giờ đã thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? Có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù, mà đến thăm đâu?” Ðể đáp lại, Ðức Vua sẽ bảo họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy”.

Rồi Ðức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng: “Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm nom”.

Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: “Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc là trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu?” Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: “Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy”.

Thế là họ sẽ ra đi để chịu cực hình muôn kiếp, còn những người công chính ra đi để hưởng sự sống muôn đời”.

Suy niệm:

Một số vị vua thời xưa, vì muốn biết đời sống thực tế của dân

nên đã vi hành, nghĩa là cải trang làm thường dân,

bí mật ra khỏi cung vua, không cho ai biết.

Vua cố tình che giấu thân phận thật sự của mình,

vì muốn mắt thấy tai nghe những gì đang diễn ra trong nước,

nhờ đó vua biết được dân tình, và lãnh đạo sao cho hợp ý dân.

Vi hành thường là hành vi của một vị minh quân.

Bài Tin Mừng hôm nay cũng cho chúng ta hình ảnh một vị vua.

Đây không phải là một vị vua trần thế,

mà là Vua Giêsu trong ngày Ngài trở lại

ngự trên ngai vinh hiển, bừng tỏa ánh vinh quang,

có tất cả thiên sứ của Ngài theo sau hầu cận.

Muôn dân thiên hạ đông vô kể được tập hợp trước nhan Ngài.

Vua Giêsu sẽ là Đấng tuyên bố về số phận đời đời của họ.

Ngài tách biệt mọi người thành hai nhóm, đứng hai bên tả hữu.

Nhóm bên hữu được gọi là “những kẻ được Cha Ta chúc phúc.”

Nhóm này được mời đến thừa hưởng Nước Trời.

Còn nhóm bên tả là “những kẻ bị nguyền rủa.”

Họ sẽ phải chịu cực hình muôn kiếp với Satan.

Bởi đâu có sự khác biệt kinh khủng này nơi hai nhóm?

Vua Giêsu lấy tiêu chuẩn nào để phân loại đôi bên?

Biết được tiêu chuẩn này, chúng ta hy vọng được ơn cứu độ.

Có sáu việc bác ái được Vua Giêsu kể tới bốn lần:

Cho người đói ăn, người khát uống, người trần trụi áo che thân,

tiếp khách lỡ đường, thăm nom bệnh nhân, đến với tù nhân.

Một người được thưởng hay bị luận phạt

tùy theo người ấy làm hay không làm những việc ấy cho tha nhân.

Tha nhân ở đây là những kẻ thiếu thốn cả hồn lẫn xác.

Họ không chỉ cần cơm áo mà còn cần một mái nhà,

cần được an ủi, đỡ nâng, cần được lắng nghe, thăm hỏi.

Bất cứ ai dám ra khỏi mình, ra khỏi những bận tâm về mình,

đối xử với người khác như một phần của chính mình,

người ấy đã giữ được điều răn thứ hai mà Đức Giêsu nói đến.

Nhưng nét độc đáo và lý thú của bài Tin Mừng hôm nay

lại nằm ở chỗ Đức Giêsu đưa ra một khẳng định bất ngờ.

Đó là: những kẻ đói khát, rách rưới, vô gia cư, yếu đau,

thậm chí cả những kẻ bị giam cầm tù tội,

đều là hiện thân của chính Ngài, là sự hiện diện của Ngài.

Ai giúp họ là giúp Ngài, ai từ chối họ là từ chối Ngài.

Mà ai từ chối Ngài sẽ bị Cha Ngài không nhận vào Vương quốc.

Chúng ta thường quen với hình ảnh một Thiên Chúa oai phong,

một Thiên Chúa giàu sang, luôn là Đấng ban phát dư dật.

Chúng ta không quen với hình ảnh một Thiên Chúa ngửa tay xin,

Một Thiên Chúa xấu xí vì túng nghèo, vì bệnh tật, vì vấp váp.

Vua Giêsu nhận mình chính là đấng Emmanuel lạ lùng.

Ngài chẳng những ở với chúng ta,

mà còn ở nơi những anh chị em bất hạnh, thiếu may mắn.

Như thế Ngài vẫn ở quanh ta, ở gần ta đến nỗi ta có thế chạm được.

Lúc nào ta cũng có thể tiếp xúc với Ngài: nuôi sống Ngài qua ngày,

cho Ngài trú ngụ trong nhà mình, thăm ngài ở nhà tù, nhà thương.

Ngài không chỉ là Đấng ban ơn trong nhà thờ,

mà còn là Đấng đang xin ta trợ giúp ngoài nhà thờ.

Vào ngày tận thế, hy vọng chúng ta không bị sững sờ mà nói:

“Lạy Chúa, có bao giờ con thấy Chúa đói khát, lỡ đường, bệnh tật…”

Vua Giêsu quyền năng đã đồng hóa mình với những người yếu,

mà Ngài gọi là “những anh em bé mọn nhất này của Ta đây.”

Ngài không vi hành, giả trang thường dân như các vị vua ngày xưa.

vì Ngài hiện diện thật sự nơi từng người bị xã hội coi thường.

Chúng ta phải có khả năng thấy được sự hiện diện khó nghèo ấy.

Chúng ta sẽ bị xét xử không phải vì đã làm điều xấu xa,

Nhưng vì tội thiếu sót, không làm điều tốt có thể làm cho tha nhân.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa,

Xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin

để nhận ra Chúa hôm nay và hàng ngày,

nơi khuôn mặt khốn khổ

của tất cả những người bị thử thách:

những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn,

nhưng vì thiếu Lời Chúa;

những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước,

nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật,

công bằng và tình thương;

những kẻ vô gia cư,

không chỉ tìm kiếm một mái nhà,

nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương;

những kẻ bệnh hoạn và hấp hối,

không chỉ trong thân xác,

nhưng còn trong tinh thần nữa,

bằng cách thực thi lời hy vọng này:

“Điều mà ngươi làm

cho người bé mọn nhất trong anh em

là làm cho chính Ta.”

Thánh Têrêsa Calcutta

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.