Lời Chúa ngày 19/10/2019 – Thứ Bảy Tuần 28 TN

Suy niệm loan báo Tin Mừng (19.10.2019 – Thứ Bảy Tuần 28 TN)

(Trích 31 bài giảng của uỷ ban loan báo Tin Mừng trong tháng truyền giáo ngoại thường 10/2019)

Lời Chúa:

Thư Rm 4, 13. 16-18

Anh em thân mến, không phải nhờ lề luật mới có lời hứa ban cho Abraham hay dòng dõi của ông trở nên kẻ thừa kế thế gian, nhưng là nhờ sự công chính của đức tin. Vì thế, do đức tin, được coi như là theo ân sủng, lời hứa cho mọi dòng dõi được vững bền, không phải chỉ cho kẻ sinh bởi lề luật, mà còn cho kẻ sinh bởi đức tin của Abraham, tổ phụ của mọi người chúng ta, như có lời chép rằng: “Ta đã đặt ngươi làm cha nhiều dân tộc”. (Ông là cha chúng ta) trước mặt Thiên Chúa, Đấng ông đã tin, Đấng cho kẻ chết sống lại, và kêu gọi cái không có như có. Mặc dầu tuyệt vọng, ông vẫn tin rằng mình sẽ trở thành cha nhiều dân tộc, như có lời đã phán với ông rằng: “Dòng dõi ngươi sẽ như thế”.

Tin Mừng Lc 12, 8-12

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Hễ ai xưng nhận Thầy trước mặt người đời, thì Con Người cũng sẽ xưng nhận nó trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa; nhưng ai chối bỏ Thầy trước mặt người đời, thì sẽ bị chối bỏ trước mặt thiên thần của Thiên Chúa. Và hễ kẻ nào nói phạm đến Con Người, thì nó sẽ được tha. Nhưng kẻ nào nói phạm thượng đến Thánh Thần, thì sẽ không được tha.

“Khi người ta điệu các con vào các hội đường, đến trước mặt vua quan và chính quyền, các con chớ lo lắng phải thưa làm sao, hay phải nói thế nào, vì trong giờ ấy, Thánh Thần sẽ dạy các con phải nói thế nào”.

Suy niệm

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu dự báo trước những bối cảnh khác nhau mà các tông đồ sẽ gặp khi làm chứng cho Người, gồm cả khả năng họ sẽ gặp phải những phản ứng thù nghịch. Ra trước các hội đồng Do Thái và trước các nhà cầm quyền, họ sẽ làm chứng đức tin của họ trước các môi trường tôn giáo và dân sự. Các lời của Người được ứng nghiệm trong sách Công Vụ Tông Đồ khi Phaolô giảng trong hội đường ở Salamis (x. Cv 13:4-17) và khi ngài làm chứng cho Đức Giêsu trước nhà cầm quyền Rôma (x. Cv 21:33–22:29). Đức Giêsu bảo đảm cho những ai theo Người rằng lời chứng của họ ở trần gian sẽ đạt thấu trời; cũng như họ nhìn nhận Con Người trước mặt các cộng đồng tôn giáo hay dân sự ở dưới đất này thế nào, thì Con Người cũng sẽ nhìn nhận họ trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa như vậy. Ngay trước đó, Đức Giêsu đã từng khích lệ các môn đệ hãy dũng cảm và tin tưởng vào những thời kỳ bị bách hại. Như có thể suy ra từ phần còn lại của bài giảng truyền giáo, Người không hứa cho họ sự thảnh thơi hay không bị đánh đập và chối bỏ, nhưng Người cho họ thấy gốc rễ thật sự của tự do: chiến thắng sự sợ hãi bắt nguồn từ chiến thắng của Đức Giêsu trên sự chết. Đối với Đức Giêsu và các môn đệ của Người, Phục Sinh sẽ là trải nghiệm cuộc chiến thắng này.

Những thời điểm trong lịch sử, khi các môn đệ được kêu gọi công khai nhìn nhận Đức Giêsu là Chúa và là Đấng Mêsia, đó là thời điểm công bố cuộc phán xét cuối cùng trước mặt Thiên Chúa, khi chính Đức Giêsu, là Con Người, sẽ đứng lên làm vị luật sư bào chữa. Trong hình ảnh của tiến trình tố tụng (x. Is 50:8-9); Rm 8:33), chúng ta hình dung ra Chúa Phục Sinh, Đấng đang ở với Thiên Chúa, nhưng cũng đang hiện diện thực sự trong Hội Thánh nhờ Thần Khí của Người, trong cuộc đấu tranh với các lãnh đạo và các thế lực của thế gian này mà các môn đệ vẫn tiếp tục phải đối diện (x. Lc 11:11-12).

Lời phát biểu của Đức Giêsu rằng tôi phạm đến Chúa Thánh Thần thì không bao giờ được tha thứ khiến chúng ta khá ngạc nhiên, nếu nghĩ về dụ ngôn người con hoang đàng (sẽ được kể sau đó ba chương trong Lc), nhấn mạnh việc tha tội. Nhưng chúng ta phải hiểu lời dạy này trong bối cảnh cụ thể của khái niệm Luca về sứ mạng Kitô giáo. Những người đi theo Con Người sẽ chối bỏ Người, như chúng ta thấy ngay cả ông Phêrô, tông đồ thứ nhất giữa các tông đồ, đã chối bỏ Đức Giêsu khi Người bị bắt. Phêrô đã không nhìn nhận Đức Giêsu và không trung thành với Người vì ông chưa chứng kiến cuộc khổ nạn và phục sinh của Người, và cũng chưa nhận lãnh Thánh Thần vào ngày lễ Ngũ Tuần. Nhưng ông Phêrô đã được tha thứ với lời chào của Chúa Phục Sinh, “Bình an cho anh em” (Lc 24:36), và bằng tình yêu (x. Ga 21:15-19). Sau khi lãnh nhận Chúa Thánh Thần, trải nghiệm Tin Mừng được hoàn tất và ông Phêrô được đổi mới và được tràn đầy quyền năng của Chúa Kitô Phục Sinh, được chắc chắn về ơn đức tin. Lời tuyên xưng Kitô học của ông là kết quả của Thánh Thần trong ông (x. Mt 16:18).

Đương nhiên Luca rất ý thức về các trải nghiệm của Hội Thánh sơ thời trong sách Công Vụ – việc can đảm làm chứng của các tông đồ (x. Cv 4:5tt.; 5:32), nhưng cũng ý thức về sự dấn thân của các cộng đoàn Kitô hữu trước nguy cơ bỏ đạo hay yếu đức tin khi phải đối diện với những mối đe dọa và đàn áp từ bên ngoài. Sau đó ông nhắc nhớ lại một câu nói của Đức Giêsu khiến các tín hữu phải suy nghĩ, làm cho họ ý thức hơn và mạnh mẽ hơn: một lời chống lại Con Người sẽ có thể được tha thứ, nhưng tội phạm đến Chúa Thánh Thần thì không thể được tha. Ai từ chối Con Người trong sứ vụ của Người ở trần gian này thì sẽ được tha và sẽ được một cơ hội mới nhờ ơn Chúa Thánh Thần vào ngày lễ Ngũ Tuần; do đó họ sẽ có thể nhận được ơn hoán cải và ơn tha tội. Đó là trường hợp của Phaolô và của nhiều người Do Thái đã hoán cải. Nhưng làm thế nào một người có thể có thể được tha tội nếu họ từ khước Thánh Thần – Đấng là nguồn gốc và tác nhân của ơn tha thứ, sám hối và đổi mới của các môn đệ? Luca thấy điều này được khẳng định trong kinh nghiệm về sự cứng đầu và mù quáng của những người đã chối bỏ các chứng từ của các tông đồ (x. Cv 28:25-28). Đây là một hành vi hoàn toàn ý thức và tự do đóng chặt cửa trước hành động của Thánh Thần và chuyển động hòa giải và tha thứ của Thánh Thần, đến mức không người nào có thể được cứu rỗi ngược với ý muốn và hành động của họ. Việc đón nhận hay từ khước Chúa Thánh Thần là một mối quan hệ mầu nhiệm của lương tâm và tự do của chúng ta với Thiên Chúa; chỉ một mình Thiên Chúa thấu suốt lòng chúng ta. Chỉ một mình Thiên Chúa, Đấng biết rõ lòng chúng ta, có thể ban cho chúng ta ơn tha tội và ơn cứu độ.

Nguồn: Uỷ ban loan báo Tin Mừng

Loading...